12a2 Phan Boi Chau k.06.09
THÔNG BÁO:


HỌP LỚP TẠI NHÀ BẠN KHANH CÓ RẮC RỐI, ĐỀ NGHỊ VÀO NGAY TOPIC TRONG TÁM TẬP THỂ




BÁO DANH (Để tiện liên lạc bằng địa chỉ mới, no spam here):
[Nhấn vào đây]



 
Trang ChínhTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chuyện Tình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nhobot
Học sinh tiểu học
Học sinh tiểu học
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 01/03/1991
Tuổi : 26
Đến từ : nhà xác
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10003

Bài gửiTiêu đề: Chuyện Tình   5/11/2008, 4:28 pm

Một ngày, có một cậu bé nói với một cô bé " Nếu chỉ có một bát canh trường sinh , một nửa anh sẽ cho cha mẹ, nửa còn lại sẽ cho em". Cô bé đã yêu cậu bé rồi. Năm đó cậu bé 12 tuổi, cô bé 10 tuổi.

10 năm trôi qua, ngôi làng bị một cơn lũ tràn qua, chàng trai dốc hết sức cứu người bị nạn, có người già, trẻ con, có người quen biết, có người không quen biết , duy chỉ có cô gái là anh không tự mình đi cứu, sau khi cô ấy được người khác cứu rồi, có người hỏi anh rằng "Đã yêu cô ấy, sao anh không cứu cô " anh từ tốn trả lời "Chính vì tôi yêu cô ấy, tôi mới cứu người khác trước. Cô ấy chết rồi, thì tôi cũng không sống nữa" 1 năm sau đó hai người họ kết hôn. Năm đó anh 22 tuổi, cô 20 tuổi.

Về sau , cả nước mất mùa, hai người họ cũng lâm vào cảnh nghèo khó kiệt quệ. Cuối cùng chỉ còn lại một chút miến, chút miến này đủ nấu thành một bát. Anh không nỡ ăn, nhường cho cô, cô cũng không nỡ ăn, nhường cho anh ăn! 3 ngày sau, bát canh miến ấy bị mốc. Năm đó anh 42 tuổi, cô 40 tuổi.

Do ông bà trước đây là thành phần địa chủ, cho nên anh bị đem ra đấu tố. Trong khoảng thời gian này, "tổ chức" giao cho cô nhiệm vụ phải " Vạch ra giới tuyến, phân rõ trắng đen", cô nói " Tôi không biết trong bộ phận nhân dân ai là giặc, nhưng tôi biết, anh ấy là người tốt, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, thế là đủ rồi." Tiếp đó, họ bên nhau lần lượt chịu từng cái tát một. Treo biển làm du lịch, đôi vợ chồng trong những năm tháng khó khăn đã nhận ra số mệnh tương đồng ! năm đó anh 52 tuổi, cô 50 tuổi.

Rất nhiều năm qua đi, ông và bà cùng nhau tập luyện khí công, rèn luyện sức khỏe. Thời kỳ này họ đã chuyển về thành phố, sáng sớm mỗi ngày đều đi xe bus đến công viên trung tâm, có người thanh niên thấy vậy nhường chỗ, nhưng hai người đều không ai chịu ngồi vì người còn lại phải đứng, họ tay trong tay dựa vào nhau, trên khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc. Những người trên chiếc xe ấy xúc động mà đều tự động đứng dậy. Năm đó ông 72 tuổi, bà 70 tuổi.

Bà nói " Nếu 10 năm nữa chúng ta cùng chết, tôi sẽ trở thành ông còn ông sẽ trở thành tôi, để ông cũng được uống phần canh trường sinh mà ông tặng".

Phong trần tuế nguyệt tuổi 70, đó chính là tình yêu!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhobot
Học sinh tiểu học
Học sinh tiểu học
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 01/03/1991
Tuổi : 26
Đến từ : nhà xác
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10003

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   5/11/2008, 4:30 pm

Tôi và anh học chung một lớp. Ngày ấy vẫn còn quan niệm con gái không cần học nhiều nên lớp tôi chỉ có 10 cô con gái. Sự việc bắt đầu từ khi một ngôi trường tư thục lập ra ghép tên chung hai đứa.
Ngày nào đi học tôi cũng khóc vì bạn chọc. Để xe đạp, tụi nó để xe tôi và anh dính chung nhau, anh loay hoay gỡ còn tôi chỉ khóc; sinh hoạt lớp tụi nó đẩy sao đó thế nào cũng ngồi gần nhau, thầy dò bài nhắc bài là ngày mai lên báo tường… Tôi đâm hoảng, càng rụt rè nhút nhát và nước mắt lúc nào cũng chực chảy ra… và chảy suốt cả buổi học khi một chị bạn thách anh: "Mày dám bắn nó, tao kêu bằng anh"!
Và anh đã bắn thật… Chéo… Một mảnh đạn giấy với sợi dây thun dài, môi mím chặt, mắt nhìn tôi như thách thức, như van lơn cầu khẩn. Tôi quay đi, nước mắt chảy dài. Anh đen đủi, xấu xí nhưng có duyên, học giỏi, lanh lẹ, sáng tạo, chuyện gì cũng làm được. Anh lập nhóm văn chương, lấy củ khoai lang khắc con dấu tên tôi tặng tôi.
Anh dạy tôi giảng toán Hình học Quỹ tích. Tôi ngơ ngơ, anh ví dụ: Như Trí đứng ở giữa đây nè, còn anh chạy xung quanh tạo nên vòng tròn mà Trí có nhìn anh đâu? Rồi đường thẳng song song; qua một điểm ta có thể vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng ấy và chỉ một mà thôi… Tôi mở to mắt nhìn thẳng vào mặt anh: Tại sao chỉ một? Anh gật đầu quả quyết: Chỉ một... Tôi hỏi xà quần: Tại sao không là hai mà là một? Anh quăng viên phấn ra xa, quay đi. Tôi lẩm bẩm: Tại sao cứ song song mà chẳng gặp nhau? Anh quay lại nhìn tôi, cúi nhặt viên phấn lên, đặt vào tay tôi rồi nhẹ bước ra cửa.
Qua nhà chị bạn lập nhóm văn thơ, học toán. Tôi mắc cỡ cúi đầu xuống miết, tụi bạn cười chọc: "Nó chỉ giảng cho con Trí thôi". Thế rồi có một hôm, anh đón tôi và nhỏ bạn ở bãi cát như thường lệ, tụi tôi thách nhau chạy thi coi ai chạy nhanh hơn.
Tôi co giò chạy thật nhanh nhưng làm sao địch nổi với anh… Thế mà đến đích anh phải chùn chân lại để tôi đến nhất. Về nhà, để nhỏ bạn ở ngoài bàn làm toán, anh kêu tôi vào bàn trong uống nước dừa. Bỗng anh cúi xuống bất chợt hôn đôi môi tôi… Tôi hoảng hồn ú ớ… nước mắt chảy dài. Đi về bạn hỏi: Sao làm gì ở trỏng lâu thế? Tôi quay mặt đi chỗ khác: ...uống nước dừa… Nó tò mò nhìn tôi. Tối hôm đó, tôi không ngủ được, cứ rờ đôi môi đỏ, cảm thấy đau vô cùng. Đến lớp, tôi mắc cỡ không dám nhìn ai, cứ ngỡ ai cũng biết chuyện mình và không dám nhìn anh nữa.
Cho đến một hôm…tôi đến lớp, sao thấy hôm nay ai cũng nhìn tôi cười cười rồi quay đi, ánh mắt là lạ. Tôi cố tỉnh bơ nhưng lòng như lửa đốt. Giờ ra chơi, sau khi làm mình làm mẩy giận hờn, nhỏ bạn mới kéo tôi ra, to nhỏ, rào trước đón sau: Tao nói chuyện này mày đừng giận, Sau... 1001 cái gật đầu, nó chìa cho tôi một lá thư. Mới nhìn nét chữ tôi giật thót người, chữ của anh đây mà… Chữ anh nắn nót trên trang giấy học trò, sau một hồi loanh quanh chuyện học hành… "Mình nói thật, rất thật với lòng: Mình yêu Trí. Tình yêu học trò ấp ủ lâu nay, mình nhớ mãi cô bé mặt tròn vành vạnh, dễ thương làm sao, mình nhớ suốt đời".
Trời ơi! Thư tỏ tình đầu tiên của tôi thế mà bị tụi bạn đọc trước. Tôi chỉ biết nhìn quanh nhìn quất, mặt đỏ bừng và… chảy nước mắt…
Giờ thì xa thật rồi. Khung trời kỷ niệm với áo trắng tung bay sân trường, áo trắng đạp xe trên phố, với ngôi trường xưa, ngăn hộc bàn đựng đầy tờ thư vụn vặt, đựng đầy xoài me chua mắm ruốc, những trang nháp viết qua viết lại… Tôi cất tất cả vào góc trái tim, một khoảng nhỏ trong tâm hồn, để thỉnh thoảng mỉm cười với chính nó
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhobot
Học sinh tiểu học
Học sinh tiểu học
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 01/03/1991
Tuổi : 26
Đến từ : nhà xác
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10003

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   5/11/2008, 4:31 pm

09-09-2005, 08:32 PM
Mối tình đầu...!!!

--------------------------------------------------------------------------------

Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ .Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm , có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi ,anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế.Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu , tình yêu đơn phương .Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ...trước lúc tôi định nói thì anh , người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước , tay trong tay với một cô gái khác . Đứng trước mặt tôi , anh lại vờ như không biết , như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia , anh ung dung nói
_ Này Nhóc , giới thiệu với em đây là bạn gái của anh . Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau , nó đau nhói một cách lạ lùng , tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế
_ Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?
Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi
_ Em không sao chứ Nhóc ?
Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy , chạy với những giọt nước mắt trên mặt , tôi chạy như để trốn tránh tất cả , trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh , nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy . Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh . Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi , điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra . Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp , tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa ? nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh . Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe , những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh , tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu , bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh , anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không , hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười , vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh . Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về , dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó , vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai . Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh , không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi . Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì ? quên anh ? tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu , còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư ? để làm gì cơ chứ , khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi .Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc , việc mà tôi nên làm , đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh , tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .
Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .

Tôi lại đi lang thang trên con đường , con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh , tôi định chạy thật nhanh đến bên anh . Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình , anh đang đi cùng cô gái hôm nọ . Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy , tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này . Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy , chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần , nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi chợt
_ A ! Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường
Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh , người cứu tôi là anh . Tôi chạy đến thật nhanh bên anh , người anh toàn máu là máu
_ Anh Nhân , anh có sao không ? sao anh lại làm vậy ? Tôi nói trong nghẹn ngào
_ Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi , Nhóc à lần sau đừng thế nữa nhé . Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi .
Ngồi bên ngoài phòng cấp cú mà đôi tay của tôi lạnh ngắt , tôi sợ , sợ lắm , sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi . Không ! tôi không thể mất anh được , tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy , sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó .
_ bác sĩ , anh ấy thế nào rồi ạ ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ
_ Cô là người nhà của anh ta à
_ Dạ , cháu là em gái của anh ấy , anh ấy như thế nào rồi bác sĩ
_Xin chia buồn cùgn cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được
Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông , sao lại như thế , sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau ,nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần ,tôi lặng người với những giọt nước mắt ………..

3 tháng sau ngày anh mất , tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi
_ Xin lỗi , em có phải là ......
_ Là chị ? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy , người yêu của anh
_ chúng ta vào đâu nói chuyện được không chị có cái này muốn đưa cho em
Tôi khe khẽ gật đầu , khi đã tìm được chỗ ngồi , chúng tôi bắt đầu câu chuyện chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi
_ đây là gì ?
_ Nhật ký của Nhân
_ Sao nó lại ở chỗ chị ?
_ À , là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em
Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp
_ Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi
_ Có gì quan trọng nữa hả chị , dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa
_ tùy em vậy , giờ chị phải đi chọn áo cưới đây
_ Chọn áo cưới ? Tôi khẽ chau mày
_ Sao chị lại có thể làm như thế anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà
_ Em nói thế là sao ? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà
_ Là bạn ? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy
_ Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa , thôi chị trễ rồi chị phải đi , chào em
Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu , sao lại như thế , sao anh lại làm thế . Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh . Tôi giở từng trang ra
Ngày......tháng......năm............
Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình , điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi . Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc . ..................
Rồi một trang khác
Ngày......tháng......năm............
Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất , tôi đã lầm , một sự hiểu lầm tai hại bởi em , người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi .Em đã có người yêu , một chàng trai tốt , tôi đoán vậy . Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em ,những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa , thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi . Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em , tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình . Nhóc ơi ! khi nào thì em mới hiểu cho anh đây.........................
Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi , vì sao ? vì sao cơ chứ ? vì sao anh không nói với tôi sớm hơn , vì sao ? vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao ? cứ bao quanh lấy tôi . Đêm ấy tôi đã khóc , khóc rất nhiều .........chợt tôi giật mình khi nhận rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh , người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại . Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu , còn tôi , tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào ? nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó . Tôi phải trách ai đây ? trách anh không nói sớm hơn ? trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó ? hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi ?
Đêm đó tôi đã mơ thấy anh , anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh . Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra , tôi nhớ anh , nhớ thật nhiều ...... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu , là một kỉ niệm đẹp trong tôi.........
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhobot
Học sinh tiểu học
Học sinh tiểu học
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 01/03/1991
Tuổi : 26
Đến từ : nhà xác
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10003

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   5/11/2008, 4:31 pm

Viết gì đây khi tâm hồn tôi trở nên trống rỗng....k cảm xúc.......k gì cả.......tôi cũng k biết mình tồn tại là vì điều gì nữa.......vẫn biết rằng con người ta k phải chỉ tồn tại vì 1 TY mà người ta còn nhiều cái để mà hy sinh......để mà sống hết lòng vì nó.........rất còn nhiều điều mà ta đáng sống hơn........vẫn biết là như vậy nhưng đối với tôi lúc này thì mọi cảm giác đều tan biết hết.....

Tôi cũng k hiểu được chính bản thân tôi đang muốn gì.......cần gì.......k biết từ bao giờ điều đó lại xảy ra với tôi. TY đến với tôi rất nhanh nhưng cũng rời xa tôi rất nhanh.........nó giống anh........giống những cơn mưa mùa hạ chợt đến rồi chợt đi......thoảng qua rất nhanh cuộc đời tôi nhưng lại để lại trong tôi 1 vết thương lòng quá sâu đậm cho dù TY đó chưa có những kỷ niệm những phút giây hạnh phúc.........Tại sao tôi lại tự ép mình sống trong sự buồn tẻ, chán chường như thế..........tôi k thể lý giải được điều đó.....tôi k muốn chối bỏ cái TY mà tôi đã giành cho anh.......có lẽ đó k phải là TY mà anh đang kiếm tìm, k phải là hạnh phúc mà anh đang mong chờ......những điều anh muốn nó quá xa vời đối với tôi.......

Nhưng rồi tôi cũng k thể lãng quên anh, lãng quên TY của mình.....dẫu biết rằng con đường mà tôi đang đi chẳng đi được đến đâu nhưng tôi k còn đủ lý trí để chọn ra 1 con đường đúng đắn giành cho mình.....tôi cứ lầm lũi lạc vào chính mê cung do mình tự tạo ra.....để rồi k tìm được lối thoát cho mình.....

Giữa tôi và anh luôn có những khoảng cách vô hình và tôi cũng biết nếu như tôi cố gắng phá rỡ đi bức tường vô hình đó thì TY của tôi, hạnh phúc mà tôi mong chờ sẽ có cơ hội để trở thành hiện thực..... Tôi cũng biết hình ảnh đó con người đó sẽ mãi tồn tại ngự trị trong trái tim anh........và có lẽ sẽ khó mà có thể thay thế vị trí đó trong lòng anh.......tôi k quan tâm liệu đến khi nào anh mới quên được hình ảnh đó mà điều tôi quan tâm là liệu anh có đủ nghị lực và ý chí để vượt qua được những khó khăn của cuộc sống hay k??? có thể vượt qua được nỗi đau đó k thôi.............

Và rồi tôi rời xa anh........có lẽ đây sẽ là lần cuối tôi viết về anh..........viết cho anh...vì tôi k muốn trong mắt anh tôi lại là con người quỵ lụy tình cảm đến thế.........tôi muốn cho anh thấy những bài viết của tôi là xuất phát từ TY mà tôi giành cho anh....những gì tôi hy vọng ở anh đều là sự chân thật......Tôi k muốn viết những bài viết này để hy vọng rằng 1 ngày nào đó anh sẽ chấp nhận tình cảm của tôi và cũng k muốn mình được bố thí tình cảm, được thương hại.........tôi k muốn như thế.

Đến bây giờ khi tôi biết được rằng nhận ra rằng anh đã và đang thực hiện được những lời anh hứa với tôi thì cũng là lúc tôi phải rời xa anh thực sự.......k phải vì tôi hết yêu anh.....k phải vì tôi k còn muốn quan tâm anh nữa.......mà vì tôi còn phải sống cho những người quanh tôi........cho bạn bè tôi.....cho những người thân của tôi......và vì tôi còn phải sống cho chính mình........

Hy vọng rằng khi đọc được những dòng chữ này tôi gửi cho anh.......anh sẽ hiểu hơn về tôi.......tôi vẫn mong muốn rằng dù sau này ngay cả khi tôi và anh k còn liên lạc với nhau nữa...tôi vẫn muốn là Nhóc con ngốc nghếch của anh và hy vọng anh cũng hiểu được rằng anh sẽ mãi là 1 góc nhỏ trong trái tim tôi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhobot
Học sinh tiểu học
Học sinh tiểu học
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 11
Ngày sinh : 01/03/1991
Tuổi : 26
Đến từ : nhà xác
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10003

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   5/11/2008, 4:32 pm

Buổi sáng, cô con gái yêu dấu của tôi chạy chân sáo từ thùng thư ở cổng nhà ùa vào vào phòng đọc như một cơn gió mùa xuân. Nó quàng tay qua cổ bố và rối rít khoe :" Bố ơi, có một tấm thiệp trong hòm thư nhà mình" . Thiệp tình nhân ... Hôm này là ngày 14 tháng 2 .

- Chúa ơi ! Liệu có phải một cô nàng nào đó thời đại học của bố không nhỉ ?

Tôi băn khoăn và rón rén cầm lấy tấm thiệp ... Giọng cô con gái véo von :

- Cái thiệp đẹp quá phải không bố ?

- Đúng thế con gái yêu à. Nhưng không phải gửi cho bố. Có lẽ bác bưu tá kẹp nhầm nó trong số thư gửi đến nhà mình. Con nhìn đi, thiệp này gửi bác hàng xóm. Có thể , vợ bác ấy gửi từ Pháp cho ngày Valentine . Phải mang niềm vui này sang cho bác ấy thôi . Tôi nhấc tay khỏi tấm thiệp một cách khó khăn . Lòng nhẹ bẫng.

- Valentine là ngày gì hở bố ? Cô con gái bé bỏng đã nằm cuộn tròn trong lòng bố và tròn xoe mắt nhìn .

- À, đấy là một ngày đặc biệt mà người ta có thể gửi hoa quà và những tấm thiệp có ghi lời chúc mừng tốt đẹp để gửi cho những người mà mình yêu mến. Nhưng thường người gửi bao giờ cũng bí mật.

- Tại sao người gửi không muốn cho người nhận biết ?

- Xem nào, đơn giản đó là cách mà người ta đem lại cho nhau những niềm vui vừa bất ngờ thú vị vừa ngọt ngào mà thôi .

Buổi chiều , mặc dù biết chắc con gái đã mở hòm thư nhưng tôi vẫn muốn làm công việc ấy thêm một lần nữa. Và thật lạ lùng khi có một tấm thiệp Valentine dành cho tôi : Ông Michael Jame Andrews. Thiệp có in một bông hồng đỏ lung linh được lồng trong hình trái tim có ghi chữ cái tên tôi. Lần này thì chính xác dành cho tôi và trên ấy là những lời yêu thương sâu sắc . Tôi đã sung sướng như thể là một đứa trẻ nhận được quà ...

Dẫu bây giờ Jimmy đã 20 tuổi, bố của cô đã đi xa, nhưng không thể nào cô quên được những xúc cảm trên gương mặt bố trong mỗi buổi chiều Valentine bước ra mở hộp thư trống ở trước cổng. Từ ngày mẹ qua đời, không có tấm thiệp nào gửi đến cho bố trong buổi chiều ngày Valentine hàng năm, chỉ trừ lần ấy. Jimmy đã gửi tặng bố tấm thiệp tình yêu trước khi buổi chiều 14 tháng 2 kép lại
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
moon
Trưởng phòng
Trưởng phòng
avatar

Nam Tổng số bài gửi : 469
Ngày sinh : 07/07/1991
Tuổi : 26
Đến từ : xa xa
Tính tình : friendly, sharely, funny
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 15133

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   5/11/2008, 9:07 pm

Truyện dài wá, nhìn thấy wải òi nói chi đọc, post cái nào ngắn ngắn thôi!!

_________________

Quảng cáo dầu gội clear of Bi(rain):
"Cả thế giới dõi theo từng bước nhảy của tui, mái tóc, trag phục, fong cách. Tui thjk' màu đen, màu den lui cuốn, để lui cuốn tóc phải sạch gầu .Để sạch gầu tui cạo trọc đầu. tui là "Sư""
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bé Nhậu
Sinh viên năm III
Sinh viên năm III
avatar

Nữ Tổng số bài gửi : 183
Ngày sinh : 17/02/1991
Tuổi : 26
Đến từ : Tổ 2 lớp 12a2 iu dấu
Gia tài (USD - Đô la âm phủ) : 10013

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   14/11/2008, 6:31 pm

hay mà moon
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện Tình   

Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện Tình
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» 100% mạng truyền hình cáp chuyển sang công nghệ số trước 2020
» HD chuyển kênh bị mất tín hiệu
» Chuyển màn hình Laptop thành màn hình Tivi
» phần mềm chuyển đổi các loại đuôi Total video converter 3.5 full
» AVG Sẽ Chuyển Về Vinasat2?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
12a2 Phan Boi Chau k.06.09 :: Giải trí online :: ♥๑۩۞۩๑ Truyện chữ & truyện vui ๑۩۞۩๑♥-
Chuyển đến